1. Lạy Mẹ , con đến bên Mẹ với con tim đầy phiền muộn Mẹ đã thấy điều làm con đau khổ trên đường con đi Mẹ ơi ! con biết rõ đôi tay Mẹ ứ đầy Những bó hoa của khổ đau mà mọi người đến để dâng lên Mẹ hiền . Nơi ngưỡng cửa của những buổi chiều . Mẹ thật để ý, Vì đó là giờ mà tâm hồn con luôn quay về với Mẹ Mẹ ơi ! những lời nói của con thật nặng nề. Lời nguyện cầu của con còn nhút nhát Để nói chuyện với Chúa của con , con cần đến tiếng nói của Mẹ hiền . Ngôi sao luôn tỏa sáng trong đêm tối của những nghi nan nơi con Mẹ hướng cái nhìn của con về bình minh của tình yêu mến Mẹ ơi , khi con do dự trước những giao điểm đường đời . Con lập lại tên Mẹ và con lại luôn luôn bước tới Cho tới giờ được chúc phúc , giờ được nhìn ngắm dung nhan Mẹ Con sẽ không còn nghĩ tới những đá cản trên đường ! Mẹ ơi ! khi con đời chờ kết thúc của cuộc lữ hành Con sẽ đi về nhà Chúa khi cầm tay Mẹ hiền . . Amen
3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Tài nguyên dạy học

    Theme: White and Blue
    Designer: Cao Xuân Hùng
    © Copyright 2003 Nghia An, All rights reserved
    Theme: White and Blue
    Designer: Cao Xuân Hùng
    © Copyright 2003 Nghia An, All rights reserved

    1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì dục vọng dễ sanh.
    2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
    3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
    4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
    5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
    6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
    7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
    8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
    9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
    10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
    Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
    Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

    Phương pháp ép tích giải pt Vô tỷ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Cao Xuân Hùng (trang riêng)
    Ngày gửi: 11h:47' 07-11-2022
    Dung lượng: 1.5 MB
    Số lượt tải: 8
    Số lượt thích: 0 người
    PHƯƠNG PHÁP
    ÉP TÍCH
    Phạm Quốc Đông
    𝒙𝟐 + 𝟐𝒙 − 𝟖
    = 𝒙+𝟏
    𝒙𝟐 − 𝟐𝒙 + 𝟑

    𝒙+𝟐−𝟐

    𝒙+𝟒

    𝒙 + 𝟐 − 𝒙𝟑 − 𝒙𝟐 − 𝒙 − 𝟓



    𝒙+𝟐−𝟐



    𝒙+𝟐−𝟐



    𝒙=𝟐
    𝒙+𝟐=𝟐 ⇔
    𝟑 + 𝟏𝟑
    𝒙=
    𝒙+𝟐 = 𝒙−𝟏
    𝟐

    𝒙+𝟐−𝒙+𝟏

    𝒙+𝟏

    Quảng Bình
    08/2015

    =𝟎

    𝒙 + 𝟐 + 𝒙𝟐 + 𝒙 + 𝟑 = 𝟎

    LỜI MỞ ĐẦU
    Trong tài liệu trước của tôi về “phương pháp ép tích” đa phần các bạn đã
    tiếp thu tốt và vận dụng tốt. Thế nhưng vẫn còn một số bạn chưa hiểu được
    nội dung phương pháp.
    Chính vì thế, tôi sẽ tái bản lại phương pháp theo một cách mới. Chắc chắn
    với phiên bản này các bạn sẽ tiếp thu tốt và nó sẽ là một phương pháp nhỏ
    để các bạn đáng để học tập và rèn luyện phục vụ cho kỳ thi THPT Quốc Gia
    năm 2016 đồng thời sẽ hỗ trợ cho các bạn học cấp THPT.
    Như các bạn đã biết, phương pháp ép tích là việc biến đổi một phương
    trình hay một bất phương trình về các phương trình tích để từ đó giải các
    phương trình cơ bản. Phương pháp ép tích hoàn toàn dựa và việc các bạn
    tìm ra biểu thức ghép với căn thức phù hợp nhất, đồng thời áp dụng hằng
    đẳng thức cơ bản mà chúng ta đã được học ở chương trình lớp 7 để xử lí các
    phương trình. Công việc tìm biểu thức ghép với căn thức cũng chính là tìm
    biểu thức liên hợp như trong phương pháp liên hợp mà các bạn được học.
    Việc tìm biểu thức phù hợp để liên hợp sẽ được tôi phân tích và hướng dẫn
    cụ thể cho từng loại.
    Thực chất của phương pháp ép tích cũng không có gì mới, nó tương tự như
    phương pháp liên hợp hay đặt ẩn phụ không hoàn toàn nhưng nó lại có
    những ưu việt riêng của nó. Và nó sẽ đáp ứng được tất cả phương trình
    chứa một căn thức một cách nhanh gọn. Việc chứng minh lượng còn lại
    cũng sẽ không còn phức tạp đối với phương pháp ép tích.
    Cơ bản là vậy. Mong rằng tài liệu sẽ thực sự có ích cho bạn đọc. Dù đã tìm
    hiểu và nghiên cứu nhưng không thể tránh khỏi những thiếu sót nhất định.
    Cũng xin các bạn bỏ qua cho.
    Trong quá trình đọc tài liệu nếu các bạn có thắc mắc hay góp ý xin gửi về

    TÁC GIẢ
    Phạm Quốc Đông – Email: quocdongqh@gmail.com - SĐT: 01698699020

    I. CƠ SỞ PHƯƠNG PHÁP
    Chúng ta biết rằng với phương trình có dạng:
    n

    g ( x)  f ( x)  0

    Có nghiệm tại x  a và ta sẽ luôn đưa về được dạng

    n

    g ( x )  h( x )  0

    Khi đó phương trình sẽ tương đương:  f ( x)  h( x)   n g ( x)  h( x)   0
    n
    Và điều đặc biệt là trong f ( x)  h( x) sẽ luôn chứa g ( x)  h ( x)
    n
    Nên khi đó ta sẽ phân tích f ( x)  h( x)  A( x)  g ( x)  h ( x) 

    n
    Mà ta lại có: g ( x)  h ( x)  B( x)



    n

    g ( x)  h( x)



    Như vậy với phương trình ban đầu ta sẽ luôn biến đổi về được:
    A( x) B( x)



    n

     

    g ( x)  h( x) 

    n



    g ( x)  h( x)  0 



    n



    g ( x)  h( x)  A( x) B( x) 1  0

    Nếu  A( x) B( x)  1 vẫn còn nghiệm thì ta tiếp tục như trên. Nhưng nếu vô

    nghiệm thì việc chứng minh  A( x) B( x)  1 vô nghiệm là công việc không
    hề khó với những đánh giá cơ bản.
    Ngoài lề: Ta luôn có

    A( x) 

    f ( x )  h( x )
    g ( x)  h n ( x)

    Các đại lượng:
    g ( x)
    Là hàm có bậc nhỏ hơn bậc bốn
    f ( x)

    Là hàm có bậc nhỏ hơn bậc sáu

    h( x )

    Là hàm bậc nhất, bậc hai hoặc là hằng số

    A( x)

    Là hàm có bậc nhỏ hơn bậc ba

    B( x)

    Là lượng liên hợp của

    n

    Chỉ số căn, thường là căn bậc hai, căn bậc ba, căn bậc

    n

    g ( x)  h( x)

    bốn
    Trên đây là cơ sở nền tảng cho phương pháp.

    II. HƯỚNG DẪN TÌM NGHIỆM VÀ NHÂN TỬ CHUNG
    Vấn đề này có lẽ đã tràn lan trên mạng, ai học về CASIO để giải phương
    trình chắc đã đều biết. Chính vì vậy, tôi cũng không nói cụ thể vấn đề này.
    1. Tìm và lưu nghiệm của phương trình
    Bước
    1

    Nội Dung
    Nhập biểu thức vào màn hình
    và nhấn

    2

    Nhấn “𝑺𝒉𝒊𝒇𝒕” và “𝑺𝑶𝑳𝑽𝑬”

    3

    Máy hiện “𝑺𝒐𝒍𝒗𝒆 𝒇𝒐𝒓 𝑿” bạn chọn
    giá trị nghiệm trong khoảng. Rồi
    sau đó nhấn

    4

    Lưu nghiệm ( ví dụ lưu vào biến
    A)

    Ví dụ: Giải phương trình
    √𝒙 + 𝟐 = 𝟐𝒙𝟐 + 𝒙 − 𝟖
    Bước 1:

    Cách Bấm

    Bước 2: Nhấn “𝑺𝒉𝒊𝒇𝒕” và “𝑺𝑶𝑳𝑽𝑬”
    Bước 3:

    Bước 4:

    2. Tìm nhân tử chung.
    Thường thì ta sẽ sử dụng đối với những nghiệm vô tỷ. Bằng cách sử dụng
    chức năng 𝑻𝑨𝑩𝑳𝑬 của máy.
    Lưu ý: Đối với máy fx – 570 VN Plus thì các bạn nên dùng một bảng thôi.
    Bỏ kích hoạt bảng 𝒈(𝒙) nhé!
    Vào vấn đề chính, ở đây mình lưu nghiệm vào biến A nhé.
    Bước 1: Nhập biểu thức: 𝑨𝟐 + 𝑨𝑿 vào máy rồi nhấn “ = ”
    Bước 2: Máy hiện “𝑺𝒕𝒂𝒓𝒕? ” Mình thường cho “ − 𝟏𝟒” cho nó đầy đủ, các bạn
    có thể nhập lớn hơn. Sau đó nhấn “ = ”

    Bước 3: Máy hiện “𝑬𝒏𝒅? ” tức là kết thúc ở đâu? Bạn nhập “𝟏𝟒” hỳ. Cái này
    mình khuyên dùng. Sau đó nhấn “ = ”
    Bước 4: Máy hiện “𝑺𝒕𝒆𝒑? ” bạn nhập “𝟏” vì mình tìm số nguyên mà. Rồi
    nhấn “ = ” .
    Máy hiện một cái bảng. Bạn dò trong đó thấy ở cột 𝒇(𝒙) ra số nguyên thì lấy
    nhé!
    Nhưng cái này cũng có hạn chế với nghiệm mà lẻ kiểu căn trong căn nhé
    Và một điều quan trọng nữa! là ở Bước 1 đôi khi ta phải tăng hệ số của 𝑨𝟐
    lên nhé. Nhưng trường hợp này cũng ít khi gặp lắm.

    Còn đây là ví dụ:
    𝒙𝟑 + 𝒙𝟐 = (𝒙𝟐 + 𝟏)√𝒙 + 𝟏 + 𝟏
    Dò nghiệm ta được nghiệm 𝒙 = 𝟏. 𝟔𝟏𝟖 … … ta lưu vào biến A

    Bước 1:

    Bước 2:

    Bước 3:

    Bước 4:

    Và kết quả:

    Vậy nhân tử chung là: 𝒙𝟐 − 𝒙 − 𝟏
    Có một số bạn thắc mắc rằng: “Tại sao dựa vào cái bảng này chúng ta lại
    suy ra nhân tử chung như thế?”

    Rất đơn giản vì ban đầu chúng ta cho: 𝒇(𝒙) = 𝑨𝟐 + 𝑨𝑿 (với A là giá trị
    nghiệm)
    Giả sử ví dụ trên ta có 𝒇(−𝟏) = 𝟏 hay 𝑨𝟐 − 𝑨 = 𝟏  𝑨𝟐 − 𝑨 − 𝟏 = 𝟎
    Nên ta dễ dàng quy ra nhân tử chung là 𝒙𝟐 − 𝒙 − 𝟏
    Do A ở đây là giá trị nghiệm hay tức là biến 𝒙 mà ta cần tìm.

    III. HƯỚNG DẪN TÌM BIỂU THỨC LIÊN HỢP.
    Vấn đề chính chủ yếu là nằm ở đây !!!!
    Việc này ai học phương pháp liên hợp rồi chắc sẽ rất là thành thạo. Nhưng
    mình vẫn nhắc lại nhé.
    1. Với phương trình một nghiệm nguyên.
    Nếu là 1 nghiệm thì chủ yếu là ta sẽ thay thẳng vào √
    rồi lấy √

    xem ra giá trị nào

    trừ cho số đó.

    Tuy nhiên trong một số trường hợp phương trình có nghiệm nguyên và
    nghiệm đó là nghiệm kép. (cách phát hiện nghiệm kép thì mình chia sẽ rồi
    nhé! Có gì INBOX hỏi mình)
    Ta sẽ tìm biểu thức liên hợp như thế nào đây:
    '

    Rất đơn giản, ta luôn có 𝒂 = (√ ) khi có 𝒂 rồi ta thay vào phương trình
    𝒂𝒙 + 𝒃 = √

    ta sẽ tìm ra 𝒃

    Thế là xong!!!
    Đó là hướng dẫn. Bây giờ đi vào ví dụ cụ thể:
    √𝒙 + 𝟐 = 𝟐𝒙𝟐 + 𝒙 − 𝟖
    Ta dễ dàng dò được nghiệm 𝒙 = 𝟐
    Ta sẽ có nhân tử là: √𝒙 + 𝟐 − 𝟐
    Thêm ví dụ nữa….
    𝟐( 𝒙𝟐 − 𝟗𝒙 + 𝟏𝟎)√𝒙 − 𝟏 + 𝒙𝟑 − 𝟖𝒙𝟐 + 𝟔𝒙 + 𝟖𝟓 = 𝟎
    Dễ thấy phương trình có nghiệm kép 𝒙 = 𝟓
    '

    Vậy ta có: 𝒂 = (√𝒙 − 𝟏) tại 𝒙 = 𝟓

    Suy ra 𝒂 =

    𝟏
    𝟒

    𝟏

    Thay vào ta: 𝟓. + 𝒃 = 𝟐 Suy ra 𝒃 =
    𝟒

    Vậy ta sẽ có nhân tử: √𝒙 − 𝟏 − (

    𝟑
    𝟒

    𝒙+𝟑
    𝟒

    )

    2. Với phương trình có hai nghiệm nguyên
    Ta có biểu thức liên hợp có dạng: 𝒂𝒙 + 𝒃 = √
    Thay lần lượt giá trị của hai nghiệm đó vào căn rồi giải hệ bậc nhất hai ẩn ta
    sẽ tìm ra 𝒂, 𝒃
    Xem ví dụ nhé!!!
    𝟑√𝒙 + 𝟏 = 𝟑𝒙𝟐 − 𝟖𝒙 + 𝟑
    Ta dễ dàng dò được nghiệm 𝒙 = 𝟎 và 𝒙 = 𝟑
    𝒃=𝟏
    𝟎𝒂 + 𝒃 = 𝟏
    𝟏
    Từ đó ta có hệ: {
    {
    𝒂=
    𝟑𝒂 + 𝒃 = 𝟐
    𝟑
    Vậy ta sẽ luôn có nhân tử: √𝒙 + 𝟏 − (

    𝒙+𝟑
    𝟑

    )

    3. Với phương trình có hai nghiệm lẻ nhưng tích, tổng lại là số đẹp.
    Điều đầu tiên đương nhiên là lưu hai nghiệm đó vào hai biến A B rồi.
    Ta vẫn có biểu thức liên hợp có dạng 𝒂𝒙 + 𝒃 = √
    Và giải hệ tìm 𝒂, 𝒃thôi
    Để đơn giản ta sẽ nhập √

    vào màn hình rồi tính giá trị của √

    kết quả ta lưu tại C. Tính tại B ra kết quả ta lưu tại D
    𝑨𝒂 + 𝒃 = 𝑪
    Lúc đó ta có hệ phương trình: {
    Thế là xong!!!
    𝑩𝒂 + 𝒃 = 𝑫

    tại A ra

    4. Có một nghiệm lẻ
    Có lẻ cách tối ưu nhất đó là lại sử dụng TABLE
    Nghiệm lưu vào biến A rồi nhé!!!!
    Bước 1: Nhập biểu thức: √

    + 𝑨𝒙 vào máy rồi nhấn “=”

    Bước 2: Máy hiện “Start?” Mình thường cho “-14” cho nó đầy đủ, các bạn
    có thể nhập lớn hơn. Sau đó nhấn “=”
    Bước 3: Máy hiện “End?” tức là kết thúc ở đâu? Bạn nhập “14” hỳ. Cái này
    mình khuyên dùng. Sau đó nhấn “=”
    Bước 4: Máy hiện “Step?” bạn nhập “1” vì mình tìm số nguyên mà. Rồi
    nhấn “=” .
    Máy hiện một cái bảng. Bạn dò trong đó thấy ở cột f(x) ra số nguyên thì lấy
    nhé!
    Trong một số trường hợp ta phải tăng hệ số của √
    Cách này có thể thấy rằng tổng quát và bao trùm các cách trên. Nhưng mỗi
    cái sẽ có ưu nhược của riêng mình. Nếu có thời gian bạn thử xem tại sao
    mình nói thế nhé. Còn đây là ví dụ:
    (𝒙 + 𝟒)√𝒙 + 𝟐 = 𝒙𝟑 − 𝒙𝟐 − 𝒙 − 𝟓
    Dò nghiệm ta được 𝑿 = 𝟑. 𝟑 … ..

    Lưu nó vào biến A nhé !!!!!

    Bước 1:

    Kết quả cuối cùng ta có cái bảng:

    Vậy ta luôn có nhân tử: √𝒙 + 𝟐 − (𝒙 − 𝟏)
    Đó là mình phân tích riêng. Trong một số phương trình nó bao trùm tất cả
    các nghiệm lẻ nguyên thì các bạn nên tư duy để cho ra cách làm tối ưu nhất
    nhé.

    IV. ÁP DỤNG NHƯ THẾ NÀO????
    Trước hết chúng ta sẽ điểm qua một số hằng đẳng thức thường sử dụng
    trong phương pháp này:
    𝒂𝟐 − 𝒃𝟐 = (𝒂 + 𝒃)(𝒂 − 𝒃)
    𝒂𝟑 − 𝒃𝟑 = (𝒂 − 𝒃)(𝒂𝟐 + 𝒂𝒃 + 𝒃𝟐 )
    𝒂𝟑 + 𝒃𝟑 = (𝒂 + 𝒃)(𝒂𝟐 − 𝒂𝒃 + 𝒃𝟐 )
    𝒂𝟒 − 𝒃𝟒 = (𝒂 + 𝒃)(𝒂 − 𝒃)(𝒂𝟐 + 𝒃𝟐 )
    Bài 1: Giải phương trình [0001]
    (𝟕𝒙 − 𝟗)√𝟕𝒙 − 𝟏𝟎 = 𝟐𝒙𝟑 − 𝟕𝒙𝟐 + 𝟏𝟏𝒙
    Hướng đi:
    Dò nghiệm ta được nghiệm là: {𝟐; 𝟓}
    Vận dụng nhưng điều vừa học ở trên, ta dễ tìm ta biểu thức liên hợp là
    𝒂=𝟏
    𝟐𝒂 + 𝒃 = 𝟐
    nghiệm hệ: {
    {
    𝟓𝒂 + 𝒃 = 𝟓
    𝒃=𝟎
    Vậy phương trình sẽ có nhân tử: √𝟕𝒙 − 𝟏𝟎 − 𝒙
    Mặt khác ta luôn có:
    (√𝟕𝒙 − 𝟏𝟎 − 𝒙)(√𝟕𝒙 − 𝟏𝟎 − 𝒙) = −(𝒙𝟐 − 𝟕𝒙 + 𝟏𝟎)
    Cơ sở “ép tích” cũng là ở đây.
    Lời giải:
    Điều kiện : 𝒙 ≥

    𝟏𝟎
    𝟕

    Phương trình tương đương:









    2 x x 2  7 x  10   7 x  9  x  7 x 10  0



    







     2 x x  7 x 10 x  7 x 10   7 x  9  x  7 x 10  0



    



     x  7 x 10 2 x 2  7 x  9  2 x 7 x 10  0

    Do 2 x2  7 x  9  2 x 7 x 10  0x  10
    7

    Phương trình tương đương: 7 x 10  x  x2  7x 10  0  x  2  x  5
    S  2;5

    Vậy

    Bài 2: Giải phương trình [0002]
    (𝒙 + 𝟒)√𝒙 + 𝟐 = 𝒙𝟑 − 𝒙𝟐 − 𝒙 − 𝟓
    Hướng đi:
    Dò nghiệm ta được 𝑿 = 𝟑. 𝟑 … ..
    Sử dụng cách tìm biểu thức liên hợp ở trên. Ta dễ dàng tìm được phương
    trình sẽ có nhân tử √𝒙 + 𝟐 − (𝒙 − 𝟏)
    Mặt khác ta có:
    (√𝒙 + 𝟐 − (𝒙 − 𝟏)) (√𝒙 + 𝟐 + (𝒙 − 𝟏)) = −(𝒙𝟐 − 𝟑𝒙 − 𝟏)
    Lời giải:
    Điều kiện: 𝒙 ≥ −𝟐
    Phương trình tương đương:



      x  1  x  1  x  2  x  1  x  2    x  4   x  1 
      x  1  x  2    x  1 x  2  x  x  3  0





    x3  2 x2  4 x  1   x  4  x  1  x  2  0   x  1  x 2  3x  1   x  4  x 1  x  2  0



    x2 0

    2

    Ta có:  x  1

    x  2  x 2  x  3  0 x  2

    Phươn trình tương đương:
    Vậy

    x 1

    3  13
    x 1  x  2   2
    x
    2
     x  3x  1  0

     3  13 
    S

     2 

    Bài 3: Giải phương trình: [0003]
    𝟏𝟎𝒙𝟐 + 𝟑𝒙 − 𝟔 − 𝟐(𝟑𝒙 + 𝟏)√𝟐𝒙𝟐 − 𝟏 = 𝟎
    Hướng đi:
    Dò nghiệm ta được 𝑿 = 𝟏. 𝟑𝟗 … .. lưu vào biến A nhé!
    Và nghiệm 𝑿 = −𝟎. 𝟖𝟐 … .. lưu vào biến B nhé!
    Và còn nghiệm 𝑿 = 𝟎. 𝟕𝟐 … .. lưu vào biến C nhé!
    𝑨 + 𝑩 = 𝒍ẻ
    𝟖
    Nhận thấy: {
    𝑨𝑩 = −
    𝟕

    Nhưng để ý rằng: 𝟕(𝑨 + 𝑩) = 𝟒
    Ta có thể tìm nhân tử bằng cách giải hệ theo cách ở mục III.3
    Và ta dễ dàng giải ra: {

    𝒂=

    𝟏
    𝟐

    𝒃=𝟏
    Bây giờ ta có thể tìm dựa vào TABLE ( Mục III.4 nhé!!!)
    Ta dễ thấy với 𝑿 = 𝟏. 𝟑𝟗 … .. thì ta được: 𝟐√𝟐𝒙𝟐 − 𝟏 − (𝒙 + 𝟐)
    Ở đây ta phải tăng hệ số ở √𝟐𝒙𝟐 − 𝟏 lên 𝟐
    Với 𝑿 = −𝟎. 𝟖𝟐 …. ta cũng tìm được: 𝟐√𝟐𝒙𝟐 − 𝟏 − (𝒙 + 𝟐)
    Riêng với 𝑿 = 𝟎. 𝟕𝟐 … .. thì ta tìm được: 𝟐√𝟐𝒙𝟐 − 𝟏 − (𝟐𝒙 − 𝟏)
    Đến đây ta có thể phân tích theo hai hướng, tôi sẽ phân tích theo một
    hướng các bạn thử phân tích theo hướng kia nhé!!!
    Mặt khác ta luôn có:
    (𝟐√𝟐𝒙𝟐 − 𝟏 − (𝒙 + 𝟐)) (𝟐√𝟐𝒙𝟐 − 𝟏 + (𝒙 + 𝟐)) = 𝟕𝒙𝟐 − 𝟒𝒙 − 𝟖

    Lời giải:
    Điều kiện:



    2  2
    x   ; 
    ;  
    
    2   2



    Phương trình tương đương:
    7 x2  4x  8  3x 1  x  2  2 2 x2 1   0





    2
     3x 1  x  2  2 2x 2 1    x  2  2 2 x2 1 
     x  2  2 2 x 1   0


     

    



      x  2  2 2x2 1  3x 1   x  2  2 2x2 1   0


    



    


    2
      x  2  2 2x2 1 
     2 x 1 2 2 x 1   0


    


    2 2 x 2 1  x  2



    2
     2 x  1  2 2 x 1




    22
    x 
    7 x 2  4 x  8  0
    7
     2
     
     4 x  4 x  5  0
     x  1 
    
    2

    15
    6

    Thử lại ta được nghiệm của phương trình là:
    2  2

    S  

    

    15 1 6 
    ;
    7
    2 

    Bài 4: Giải phương trình [0004]
    𝟐𝒙𝟐 + 𝟓𝒙 − 𝟏 = 𝟕√𝒙𝟑 − 𝟏
    Hướng đi:
    Dò nghiệm ta được nghiệm: 𝑿 = 𝟔. 𝟒𝟒𝟗 … .. (lưu vào A) và 𝑿 = 𝟏. 𝟓𝟓 … (Lưu
    vào B).
    𝑨𝑩 = 𝟏𝟎
    => Nhân tử sẽ có là: 𝒙𝟐 − 𝟖𝒙 + 𝟏𝟎 = 𝟎.
    𝑨+𝑩=𝟖
    Nói chứ cũng chẳng để làm gì :D!!!
    Òa!!! nhận thấy: {

    Có lẽ ta nên tìm biểu thức liên hợp bằng cách giải hệ:
    𝒂=𝟑
    𝑨𝒂 + 𝒃 = 𝑪
    {
    {
    (cách này trình bày rồi nhé!!!)
    𝑩𝒂 + 𝒃 = 𝑫
    𝒃 = −𝟑
    Ngoài ra bạn cũng có thể tìm thông qua TABLE 
    Dễ dàng biết sẽ có nhân tử là: √𝒙𝟑 − 𝟏 − (𝟑𝒙 − 𝟑)
    Ta sẽ luôn có:
    (√𝒙𝟑 − 𝟏 − (𝟑𝒙 − 𝟑)) (√𝒙𝟑 − 𝟏 + (𝟑𝒙 − 𝟑)) = 𝒙𝟑 − 𝟗𝒙𝟐 + 𝟏𝟖𝒙 − 𝟏𝟎
    = (𝒙 − 𝟏)(𝒙𝟐 − 𝟖𝒙 + 𝟏𝟎)
    Có điều là ta nhận thấy biểu thức cần liên hợp sẽ có bậc ba. Nhưng biểu
    thức ngoài chỉ có bậc hai. Vậy bây gờ chúng ta phải làm sao???
    Rất đơn giản. Ta sẽ lấy 𝒙𝟑 − 𝟗𝒙𝟐 + 𝟏𝟖𝒙 − 𝟏𝟎 chia cho biểu thức bậc hai đó
    xem dư bao nhiêu. Thì ta sẽ lấy biểu thức dư đó nhân cả hai vế. Còn về cách
    trình bày thì chung ta nên sử dụng dấu => rồi sau đó thử lại nghiệm. Tất
    nhiên phải loại nghiệm mà ta cần nhân thêm rồi….

    Lời giải:
    Điều kiện: x3 1  0  x  1
    Phương trình tương đương:
    2  x 2  8x 10  7  x3  1   3x  3  0

     2  x2  8x 10  x 1  7  x 1  x3 1  3x  3  0




     2  x3 1  3x  3  x3 1  3x  3  7  x 1  x3 1  3x  3  0


    











      x3 1  3x  3 2 x3 1  x 1  0





     x3 1  3x  3

    
    
     2 x 3 1  1  x
    


     x 1  x  8x 10  0 x  1

     x  4 
    x

    1
    4
    x

    5
    x

    5

    0
     

    2

    2

    6

    Thử lại, ta thu được nghiệm của phương trình là:





    S  4 6

    V. BÀI TẬP TỰ LUYỆN
    Giải các phương trình sau:
    Mã 0010:  4 x2  x  7 

    x  2  10  4 x  8 x 2

    Mã 0011:

    x3  2 x 2  3x  3 10  x 2  11

    Mã 0012:

    15 x 2  12 x  12  10  2 x  1 x 2  3

    Mã 0013:

    x 2  5 x  4 1  x3  2 x 2  4 x

    Mã 0014:

    1  3x   x  x 2  5  15  6 x  9 x 2







    Mã 0015:  2 x  2 

    x2  x  2  x2  5x  2

    Mã 0016:

    x3  x3   x  4  x  5 

    Mã 0017:

    x 2  6 x  1   2 x  1 x 2  2 x  3

    Mã 0018:

    8 x 2  3x   4 x 2  x  2  x  4  4

    Mã 0019:

    4 x 2  3x   x  2  2 x 2  2 x  1

    Mã 0020:

    x2  2x  8
      x  1
    x2  2x  3

    Mã 0021:  5x  16



    x2 2





    x  1  x2  x  20 5  5x  9

    Mã 0022:  6 x2  12 x  6
    Mã 0023:





    2 x  1  x3  22 x 2  11x

    6x 3  15x 2  x  1  (3x 2  9x  1) x 2  x  1
     
    Gửi ý kiến