1. Lạy Mẹ , con đến bên Mẹ với con tim
đầy phiền muộn Mẹ đã thấy điều làm con đau khổ
trên đường con đi Mẹ ơi ! con biết rõ đôi tay Mẹ
ứ đầy Những bó hoa của khổ đau mà mọi người
đến để dâng lên Mẹ hiền . Nơi ngưỡng cửa của
những buổi chiều . Mẹ thật để ý, Vì đó là giờ
mà tâm hồn con luôn quay về với Mẹ Mẹ ơi ! những
lời nói của con thật nặng nề. Lời nguyện cầu của
con còn nhút nhát Để nói chuyện với Chúa của con ,
con cần đến tiếng nói của Mẹ hiền . Ngôi sao luôn
tỏa sáng trong đêm tối của những nghi nan nơi con Mẹ
hướng cái nhìn của con về bình minh của tình yêu
mến Mẹ ơi , khi con do dự trước những giao điểm
đường đời . Con lập lại tên Mẹ và con lại luôn
luôn bước tới Cho tới giờ được chúc phúc , giờ
được nhìn ngắm dung nhan Mẹ Con sẽ không còn nghĩ
tới những đá cản trên đường ! Mẹ ơi ! khi con
đời chờ kết thúc của cuộc lữ hành Con sẽ đi về
nhà Chúa khi cầm tay Mẹ hiền . . Amen
3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì
không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không
trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành
thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì
mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý
mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự
kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là
thi ân mà có ý có mưu đồ.
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám
tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn
nhát mà oán thù càng tăng thêm.
Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh
khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công,
lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo
bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ
bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm
người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả
lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do
đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược
lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn
được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương
quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo,
trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi
trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh
pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng
hận biết ngần nào ?
Trích: Luận Bảo Vương Tam
Muội