1. Lạy Mẹ , con đến bên Mẹ với con tim đầy phiền muộn Mẹ đã thấy điều làm con đau khổ trên đường con đi Mẹ ơi ! con biết rõ đôi tay Mẹ ứ đầy Những bó hoa của khổ đau mà mọi người đến để dâng lên Mẹ hiền . Nơi ngưỡng cửa của những buổi chiều . Mẹ thật để ý, Vì đó là giờ mà tâm hồn con luôn quay về với Mẹ Mẹ ơi ! những lời nói của con thật nặng nề. Lời nguyện cầu của con còn nhút nhát Để nói chuyện với Chúa của con , con cần đến tiếng nói của Mẹ hiền . Ngôi sao luôn tỏa sáng trong đêm tối của những nghi nan nơi con Mẹ hướng cái nhìn của con về bình minh của tình yêu mến Mẹ ơi , khi con do dự trước những giao điểm đường đời . Con lập lại tên Mẹ và con lại luôn luôn bước tới Cho tới giờ được chúc phúc , giờ được nhìn ngắm dung nhan Mẹ Con sẽ không còn nghĩ tới những đá cản trên đường ! Mẹ ơi ! khi con đời chờ kết thúc của cuộc lữ hành Con sẽ đi về nhà Chúa khi cầm tay Mẹ hiền . . Amen
3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Tài nguyên dạy học

    Theme: White and Blue
    Designer: Cao Xuân Hùng
    © Copyright 2003 Nghia An, All rights reserved
    Theme: White and Blue
    Designer: Cao Xuân Hùng
    © Copyright 2003 Nghia An, All rights reserved

    1. Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì dục vọng dễ sanh.
    2. Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.
    3. Cứu xét tâm tánh đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc sở học không thấu kiệt.
    4. Sự nghiệp đừng cầu không bị trở ngại, vì không trở ngại thì chí nguyện không kiên cường.
    5. Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.
    6. Giao tiếp đừng cầu lợi mình, vì lợi mình thì mất đạo nghĩa.
    7. Với người đừng mong tất cả đều thuận theo ý mình, vì được thuận theo ý mình thì lòng tất tự kiêu.
    8. Thi ân đừng cầu đền đáp, vì cầu đền đáp là thi ân mà có ý có mưu đồ.
    9. Thấy lợi đừng nhúng vào, vì nhúng vào thì hắc ám tâm trí.
    10. Oan ức không cần biện bạch, vì biện bạch là hèn nhát mà oán thù càng tăng thêm.
    Bởi vậy, Phật đã thiết lập chánh pháp lấy bệnh khổ làm thuốc thần, lấy hoạn nạn làm thành công, lấy gai góc làm giải thoát, lấy ma quân làm đạo bạn, lấy khó khăn làm sự tác thành, lấy bạn tệ bạc làm người giúp đỡ, lấy kẻ chống nghịch làm người giao du, coi thi ân như đôi dép, lấy sự xả lợi làm vinh hoa, lấy oan ức làm đà tiến thân. Do đó, ở trong trở ngại mà vượt qua tất cả, ngược lại cầu dễ dàng thì bị khúc mắc. Đức Thế Tôn được giác ngộ ngay trong mọi sự trở ngại. Ương quật hành hung. Ngày nay, những người học Đạo, trước hết không dấn mình vào sự trở ngại nên khi trở ngại xáp tới thì không thể nào đối phó. Chánh pháp chí thượng vì vậy mất cả, đáng tiếc đáng hận biết ngần nào ?
    Trích: Luận Bảo Vương Tam Muội

    CHỦ ĐỀ 1 – RÚT GỌN BIỂU THỨC

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Cao Xuân Hùng (trang riêng)
    Ngày gửi: 19h:38' 09-03-2022
    Dung lượng: 1.7 MB
    Số lượt tải: 10
    Số lượt thích: 0 người
    CHỦ ĐỀ 1 – RÚT GỌN BIỂU THỨC

    1: RÚT GỌN BIỂU THỨC:
    2: CHO GIÁ TRỊ CỦA . TÍNH GIÁ TRỊ CỦA BIỂU THỨC
    3: ĐƯA VỀ GIẢI PHƯƠNG TRÌNH
    4: ĐƯA Về GIảI BấT PHƯƠNG TRÌNH
    6: TÌM GIÁ TRỊ LỚN NHẤT, GIÁ TRỊ NHỎ NHẤT CỦA BIỂU THỨC
    7: TÌM X ĐỂ P NHẬN GIÁ TRỊ LÀ SỐ NGUYÊN
    8: TÌ THAM SỐ ĐỂ PHƯƠNG TRÌNH  CÓ NGHIỆM
    THỐNG BÀI TẬP SỬ DỤNG TRONG CHỦ ĐỀ



    DẠNG 1: RÚT GỌN BIỂU THỨC:
    Bước 1 Đặt điều kiện xác định của biểu thức:
    : Điều kiện xác định là 
    : Điều kiện là
    Gặp phép chia phân thức thì đổi thành phép nhân sẽ xuất hiện thêm mẫu mới nên dạng này ta thường làm bước đặt điều kiện sau.
    Bước 2 Phân tích mẫu thành tích, quy đồng mẫu chung.
    Bước 3 Gộp tử, rút gọn và kết luận.
    Ví dụ 1: Rút gọn biểu thức 
    
    Lời giải
    Điều kiện: 
    Có 
    
    
    Vậy  với điều kiện 
    Ví dụ 2: Rút gọn biểu thức 
    
    Lời giải
    Có 
    Điều kiện: 
    Có 
    
    
    
    Vậy:  với điều kiện 
    Ví dụ 3: Rút gọn biểu thức 
    
    Lời giải
    Có 
    
    
    . Điều kiện .
    Vậy  với điều kiện .
    Chú ý: Câu này có phép chia phân thức nên đoạn cuối xuất hiện thêm  ở mẫu, do đó ta làm bước đặt điều kiện sau.
    Ví dụ 4: Rút gọn biểu thức 
    
    Lời giải
    Có 
    
    
    
    Điều kiện 
    Vậy  với điều kiện .


    DẠNG 2: CHO GIÁ TRỊ CỦA . TÍNH GIÁ TRỊ CỦA BIỂU THỨC
    Bước 1 Đặt điều kiện và chỉ ra giá trị đã cho của x thoả mãn điều kiện.
    Bước 2 Tính  rồi thay giá trị của  vào biểu thức đã rút gọn.
    Bước 3 Tính kết quả của biểu thức bằng cách trục hết căn thức ở mẫu và kết luận.

    Ví dụ 1: Tính giá trị của biểu thức  khi:
    a) b)
    c) d)
    e) f)
    g) h)
    Lời giải
    Điều kiện 
    a)Có  thoả mãn điều kiện.
    Khi đó  thay vào P ta được .
    Vậy  khi .
    b)Có  thoả mãn điều kiện
    Khi đó 
    Thay vào P ta được 
    Vậy  khi .
    c)Có  thoả mãn điều kiện.
    Khi đó .
    Thay vào P ta được 
    Vậy  khi 
    d)Có thoả mãn điều kiện
    Khi đó 
    Thay vào , ta được 
    Vậy khi .
    e) Có 
    ( Thỏa mãn điều kiện)
    Thay vào, ta được:
    Vậy  khi .
    f) Có thỏa mãn điều kiện.
    Khi đó  thay vào , ta được
    Vậy  khi 
    g) Có  thỏa mãn điều kiện.
    Khi đó , thay vào , ta được 
    Vậy  khi 
    h) Có 
    (loại), (thỏa mãn).
    Khi đó , thay vào  ta được 
    Vậy  khi x thỏa mãn 

    DẠNG 3: ĐƯA VỀ GIẢI PHƯƠNG TRÌNH
    Bước 1: Đặt điều kiện để biểu thức xác định.
    Bước 2: Quy đồng mẫu chung
    Bước 3: Bỏ mẫu, giải x, đối chiếu điều kiện và kết luận.
    Đưa về phương trình tích
    Ví dụ 1. Cho biểu thức . Tìm  để .

    Lời giải
    Điều kiện: .
    Có  
     (thỏa mãn điều kiện).
    Vậy  thì .
    Ví dụ 2. Cho biểu thức . Tìm x để .

    Lời giải
    Điều kiện: .
    Có 
    
    (loại), (thỏa mãn điều kiện).
    Vậy thì .

    Phương trình có chứa trị tuyệt đối
    (với và là số cụ thể) thì giải luôn hai trường hợp 
    (với là một biểu thức chứa ):
    Cách 1: Xét 2 trường hợp để phá trị tuyệt đối:
    Trường hợp 1: Xétthì nên ta được 
    Giải và đối chiếu điều kiện .
    Trường hợp 2: Xét thì nên ta được 
    Giải và đối chiếu điều kiện .
    Cách 2: Đặt điều kiện và giải hai trường hợp .
    Ví dụ 1. Cho 2 biểu thức và . Tìm x để .

    Lời giải
    Điều kiện: 
    Có 
    Cách
     
    Gửi ý kiến